
CÂU CHUYỆN : CẬU BÉ CHĂN CỪU
Một cậu bé chăn cừu cho chủ thả cừu gần một khu rừng rậm cách làng không xa lắm. Chăn cừu được ít lâu, cậu cảm thấy công việc chăn cừu thực là nhàm chán. Tất cả mọi việc cậu có thể làm để giải khuây là nói chuyện với con chó hoặc thổi chiếc sáo chăn cừu của mình.
Một hôm, trong lúc đang ngắm nhìn đàn cừu và cánh rừng yên tĩnh cậu bé chợt nhớ tới lời chủ của cậu từng dặn rằng khi sói tấn công cừu thì phải kêu cứu để dân làng nghe thấy và đánh đuổi nó đi.
Thế là cậu nghĩ ra một trò chơi cho đỡ buồn. Mặc dù chẳng thấy con sói nào, cậu cứ chạy về làng và la to:
– Sói ! Sói !
Đúng như cậu nghĩ, dân làng nghe thấy tiếng kêu bỏ cả việc làm và tức tốc chạy ra cánh đồng. Nhưng khi đến nơi, họ chẳng thấy sói đâu, chỉ thấy cậu bé ôm bụng cười ngặt nghẽo vì đã lừa được họ.
Ít ngày sau chú bé chăn cừu lần nữa lại la lên:
– “Sói ! Sói !”.
Và một lần nữa dân làng lại chạy ra giúp cậu. Nhưng họ lại chẳng thấy con sói nào, chỉ thấy cậu bé chăn cừu nghịch ngợm ôm bụng cười khoái chí.
Thế rồi vào một buổi chiều nọ, khi mặt trời lặn xuống sau cánh rừng và bóng tối bắt đầu phủ đầy lên cánh đồng, một con sói thực sự xuất hiện. Nó nấp sau bụi cây rình bắt những con cừu béo non. Bỗng sói phóng vút ra chộp lấy một chú cừu tội nghiệp. Thấy sói cả đàn cừu sợ hãi chạy toán loạn, cậu bé chăn cừu cũng hoảng loạn vô cùng.
Quá hoảng sợ, cậu bé chăn cừu vội chạy về làng và la to:
– “Sói ! Sói !”.
Nhưng mặc dù dân làng có nghe tiếng cậu bé kêu, không một ai chạy ra để giúp cậu bé như những lần trước cả. Vì mọi người nghĩ cậu bé lại bày trò nói dối như trước.
Thế là sói thỏa sức bắt mồi, giết chết rất nhiều cừu của cậu bé. Sau khi đã chén no nê, nó biến mất vào rừng rậm. Cậu bé buồn bã ngồi giữa đồng cỏ, lòng đầy hối hận về hành động nói dối của mình và hậu quả của trò đùa dại dột gây ra.
Ý nghĩa câu chuyện: Nói dối là một tật xấu. Người hay nói dối ngay cả khi nói thật cũng không ai tin.